Cô gái ấy sẽ cười và tin tưởng rằng, mình vừa kiếm được tiền từ một… con lừa!
Những chàng trai “thả gà ra đuổi”
Dung là một cô gái khá xinh xắn và có duyên, là con của ông thầy tôi hồi học Phổ thông trung học. Cô được gia đình “thả” ra trường PTTH chuyên Nguyễn Huệ (Hà Đông) với hy vọng con mình sẽ học tốt và thi vào một trường đại học danh tiếng.

khi nhan sắc của cô được “tút” lại bởi tiền mà cô đã vay của người khác, thì từ đó nhiều chàng trai đến với cô hơn. Và cô lại có nhiều cơ hội để khiến họ móc ví.
Ông bố không hề biết rằng, thời gian xa gia đình, Dung đã học đòi được thói ăn chơi, phá phác và bao nhiêu tiền cô xin học thêm đã được “nướng” vào đỏ đen, nhậu nhẹt. Đến khi gia đình biết chuyện thì đã quá muộn. Khi thi đại học, cô trượt và phải năm sau mới thi được vào một trường đại học dân lập.
Dung liên tục chuyển nhà trọ và thường chọn những nơi có nhiều con trai đã đi làm. Những nơi đó “nguồn” mới “dồi dào”. Với các anh chàng đã đi làm, chẳng ngại gì không hào phóng, móc ví đáp ứng lời đề nghị vay của một cô gái xinh xắn. Cứ như thế, biết bao nhiêu chàng trai đã “thả gà ra đuổi”.
Nhiều người đợi lâu, không thấy Dung nói đến số tiền vay có hỏi thì cô nói rằng mình đang bí, mấy hôm sau sẽ trả. Mấy hôm sau, có nghĩa là chẳng bao giờ. Một anh chàng đợi được đến mấy hôm sau như lời Dung hứa thì cô đã “cao chạy xa bay” từ lâu. Cũng có người con trai đã đi làm, vì ngại chẳn dám đòi tiền của Dung và nghĩ rằng, chắc tại cô ấy quên, chứ chẳng cố ý.

Vì chúng tôi là học trò cũ, lại đôi phần xao động trước nhan sắc của Dung nên có qua lại với nhau. Anh bạn tôi mới gặp cô hôm trước, hôm sau cô đã hỏi vay tiền. Và tuần sau thì mượn xe máy rồi mãi không thấy trả.
Hỏi ra thì ôi thôi, xe máy đã bị cô con gái con thầy chủ nhiệm cũ cho đi…ở quán. Bạn tôi ngậm ngùi mang tiền đến, chuộc xe ra để đi làm. Đến lúc ấy, cả nhóm học cùng lớp gặp nhau, kể cho nhau nghe sự tình thì được biết tất cả những ai trong lớp tôi qua lại chơi với Dung đều bị cô vay tiền rồi…quên, mượn xe để cắm quán.
Không làm sao để Dung trả tiền, đánh cô thì không xong, về nhà báo với thầy thì thầy chủ nhiệm cũ lắc đầu bảo: “Nó không còn là con tôi nữa, đi mà đòi nó”.Tôi quen một cô gái ở cùng quê, bị cô vay tiền và nói vài bữa sẽ trả. Nhưng đợi lâu không thấy trả, đòi thì ngại, tôi đến gặp chỉ để cô gái thấy mặt mình mà nhớ đến số tiền đã vay.

Từ đó, tôi biết cô gái là người hay trầy bửa, và chẳng phải chỉ vay mình tôi. Cô đã vay rất nhiều người khác, chỉ để mua son phấn, tiêu sài, mua sắm ăn diện trong những năm tháng còn là sinh viên. Và khi nhan sắc của cô được “tút” lại bởi tiền mà cô đã vay của người khác, thì từ đó nhiều chàng trai đến với cô hơn. Và cô lại có nhiều cơ hội để khiến họ móc ví.

Cái giá của nhan sắc
Những mánh lới, chiêu thức mà đối tượng những cô gái lười nhác, ưa hưởng thụ và thích sống sang trọng bằng mồ hôi nước mắt của người khác ngày càng tinh vi.
Những kiểu lợi dụng lòng tốt, tình thương của người khác để vay tiền rồi tìm cách chuồn chính là một hình thức lừa đảo.
Điều đặc biệt là đối tượng con gái kiểu này ngày càng gia tăng, trong xã hội mà rất nhiều người nghĩ rằng mình phải thận trọng hơn trong việc đặt niềm tin vào người khác. Tôi hỏi chuyện một số người, ngay cả những người bạn của tôi khi bị vay tiền rồi bùng, thì được họ nói rằng vì nể phái yếu và thêm nữa là cái sĩ diện của thằng đàn ông mà rút ví.

Nhiều cô gái vay tiền để đánh lô đề, chích hút và lên sàn nhảy
Một cô gái yếu đuối xinh xắn, hỏi vay chút tiền chẳng lẽ lại làm ngơ, trong khi ngày thường các chàng vẫn tỏ ra tự tin, có tiền và có khả năng làm ra tiền. Hầu hết những cô gái có ý nghĩ vay tiền để tiêu xài, mua sắm cho mình đều là những người rất dễ sa ngã.
Lừa được một thì họ tiếp tục lừa hai, ba…Nhiều cô gái vay tiền để đánh lô đề, chích hút và lên sàn nhảy. Khi bị cuốn theo cái dòng đó thì chẳng thể nào dừng lại được.


Cô dự định đêm đó làm cho chàng trai ngủ mê mệt rồi sẽ cướp tiền và điện thoại. Không ngờ chàng trai đã hành động trước, rốt cuộc là chính cô gái bị mất điện thoại.Đã có lần, một chàng trai bị lừa tâm sự với tôi: “Chẳng hiểu lòng tự trọng của nó ở đâu mà hành động như vậy nhỉ? Hay là đói quá!”.
Tôi biết, khi một cô gái lương thiện đã chìa tay ra vay một chàng trai là họ đã ý thức được rằng, đi vay tiền người khác là xấu hổ. Họ cũng mong để có tiền ngay mà trả người khác đi cho nhẹ nợ.
Còn những cô gái đã quên đi lòng tự trọng, nghĩ rằng mình có thể sống sung sướng bằng sự cảm thông và lòng tin của người khác thì họ đã làm rẻ rúng giá trị của mình đi rồi. Rất tiếc đối tượng này ngày càng nhiều trong xã hội.

Số tiền lừa đảo được, Hương mua sắm vài thứ linh tinh, còn lại phần nhiều rót vào chơi lô đề. Ban đầu, Hương nghe mọi người rủ rê chơi cho vui, sau ham dần và cứ trượt dài vào những con số. Cuối cùng, từ một cô giáo Hiệu phó, Hương trở thành kẻ phạm tội. Ở bài viết này, tôi nhắc đến đối tượng dễ sa ngã vì tiền đi vay là thanh thiếu niên, học sinh, sinh viên nhiều hơn.
Họ là thế hệ tương lai của đất nước, lẽ ra phải chuyên tâm học hành, thành tài thì họ ném mình vào những cuộc chinh phục, lợi dụng và ăn chơi sa đọa.
Cái mất của họ là sự khinh bỉ của nhiều người, lỡ dở trong việc học tập và có người đi quá đà, trở thành những kẻ tội phạm xã hội. Khi gia đình biết chuyện thì đã quá muộn.
Theo Pháp luật