22/10/10

Bán máu để nuôi con nhiễm HIV

Người con trai cả của bà ra đi vì HIV, tiếp đó là con dâu cũng lìa trần vì căn bệnh thế kỷ. Anh con trai thứ hai cũng mang mầm bệnh này và cuộc sống hiện chỉ còn tính bằng tháng...
Cuộc đời người mẹ này chỉ thấy cho, chưa thấy nhận bao giờ.
Thức 15 đêm ròng
Người mẹ trĩu nặng nỗi ưu tư ấy là Bùi Thị Đông, quê ở Đông Ngạc, Từ Liêm, Hà Nội. Bà Đông năm nay gần 60 tuổi, hằng ngày vẫn dọn dẹp chợ, nhặt rác bán lấy tiền trang trải các khoản chi phí.

Bà Đông chậm rãi nói rằng, các con mình không may bị nghiện ngập, rồi dính HIV. Ban đầu bà sốc và buồn, vì nhìn thấy con người ta công việc, con cái đàng hoàng, còn con mình thì quặt quẹo trong đau đớn. Ngày đứa con cả sắp mất, bà thức trắng 15 đêm ròng để trông và chăm sóc. Rồi con dâu vào giai đoạn cuối, một tay bà bón cháo, tắm rửa. "Gia đình chúng tôi vẫn ngủ chung, dùng chung đồ. Chỉ có quần áo là tôi giặt riêng, cho một ít thuốc tẩy vào để khử trùng thôi...".

Sau đó, hễ cứ hay tin gia đình nào có con bị nhiễm HIV là bà đến thăm. "Có trường hợp tôi đến thì thấy cháu toàn thân lở loét. Tôi đun nồi nước lá, đạp xe đến để tắm rửa cho cháu. Tôi thì không đi găng tay nhưng bố cháu thì lại đeo rất cẩn thận. Hôm ấy tôi cho cháu tựa vào người và tắm rửa. Nước từ người ra đen ngòm. Thương lắm...", bà Đông nói.

Ngoài tắm rửa, hàng chục năm nay, bà Đông kiêm thêm "nghề" khâm liệm cho người bị nhiễm HIV. Có hôm nửa đêm cũng bị gọi. Đang ốm, có người gọi là bà lại bật dậy đi liền. Bà bảo, không hề thấy sợ. Tính ra, bà đã làm thủ tục tiễn đưa người chết về trời ngót 30 năm nay...

"Mẹ hãy thương con nhé"
Bà Đông kể về người chồng: "Hồi tôi mê ông ấy cũng chỉ vì đẹp trai. Hai vợ chồng nghèo không có tiền cưới, chỉ đăng ký rồi về ở với nhau. Cách đây mấy năm, ông ấy bỏ đi với người khác. Người ta bảo với tôi là ông ấy đã có bà khác chứ tôi có biết ông ấy ở đâu đâu. Ba mẹ con tôi trông chờ vào số tiền kiếm được ở chợ này đấy...".

Câu chuyện đang dở thì anh con trai thứ hai bà Đông đến: Thôi đi mẹ, chuyện nhà mình có gì đâu mà mẹ kể với các anh chị ấy... Bà Đông cười nói với con: Có gì đâu mà phải giấu hả con. Thôi con đi sang chỗ khác đi để mẹ nói chuyện với các anh chị phóng viên.

Mắt ngấn nước, bà Đông quay sang tôi: Đó là thằng thứ hai nhà tôi, vừa đi trại về. Tay chân lở loét rồi. Cháu nói với tôi: Con chơi bời nên giờ con chịu. May ra con chỉ sống được từ giờ tới Tết. Mẹ ơi, mẹ thương con nhé... Tôi vừa đi lấy thuốc cai về cho nó uống. Mấy hôm nay đỡ hơn rồi nhưng không được bao lâu nữa đâu...

Cho nhưng chưa nhận...
Có một chi tiết khiến tôi khá bất ngờ là bà Đông từng lân la qua các bệnh viện để bán máu kiếm tiền lo thuốc thang cho con và trang trải cuộc sống. "Trước đây, mỗi lần bán máu được 160.000đ, gần đây mới tăng lên 250.000đ. Theo quy định thì 2 tháng rưỡi mới được bán một lần. Thế nhưng, nhà tôi nghèo túng quá nên tháng nào tôi cũng phải "đi" 4 - 5 lần. Tôi "lách" bằng cách khi thì sang Xanh Pôn, khi thì qua Việt Đức, khi thì đến Bạch Mai... nên không bị phát hiện", bà Đông bộc bạch.
Bà Bùi Thị Đông
Bà bảo, vì khổ quá nên "chỉ mong người ta gọi đi lấy máu cấp cứu" chỉ đơn giản, mỗi lần như vậy sẽ được trả 500.000đ, gấp đôi so với bình thường. Bà Đông bảo rằng mình có nhóm máu O, có thể cho tất cả các nhóm máu còn lại nên việc bán máu "rất thuận lợi". Bà Đông bảo, mới "giải nghệ" bán máu từ hơn 1 năm nay nên giờ mới có thể kể chuyện này cho phóng viên.

Nhóm máu O cho nhưng lại khó nhận. Cuộc đời bà Đông cũng vậy, chỉ thấy cho, chưa thấy nhận bao giờ.
Theo Bee
Disqus Comments